Chào mừng bạn đến với Website trường THCS Chu Mạnh Trinh Đăng nhập | Đăng ký

Thành viên đăng nhập

Trường THCS Chu Mạnh Trinh
Để đăng nhập, bạn cần khai báo đầy đủ vào các ô trống dưới đây. Hệ thống sẽ kiểm tra tính hợp lệ của dữ liệu khai báo

Bảng vàng 2017 -2018

Nguyễn Thị Khánh Huyền - Lớp 8A3

- Huy chương Bạc kỳ thi Tìm kiếm tài năng Toán học trẻ Việt Nam - MYTS 2018

Nguyễn Thị Khánh Huyền - Lớp 8A3

- Huy chương Đồng kỳ thi Toán Hà Nội mở rộng năm 2018

Nguyễn Thị Trà My - Lớp 8A3

Huy chương Bạc kỳ thi Toán Hà Nội mở rộng năm 2018

Quản Xuân Trường - Lớp 8A3

Huy chương Bạc kỳ thi Toán Hà Nội mở rộng năm 2018

Quản Tuấn Huy - Lớp 8A3

Huy chương Đồng kỳ thi Toán Hà Nội mở rộng năm 2018

Quản Tuấn Huy - Lớp 8A3

Huy chương Đồng kỳ thi Tìm kiếm tài năng Toán học trẻ Việt Nam năm 2018 - MYTS 2018

Bùi Minh Quang - Lớp 7A3

Huy chương Đồng kỳ thi Tìm kiếm tài năng Toán học trẻ Việt Nam năm 2018 - MYTS 2018

Nguyễn Minh Cương - Lớp 6A3

Huy chương Đồng kỳ thi Tìm kiếm tài năng Toán học trẻ Việt Nam năm 2018 - MYTS 2018

Nguyễn Việt Anh - Lớp 9A2

Giải Nhất kỳ thi chọn HSG cấp tỉnh môn Hóa Học

Nguyễn Tuấn Anh- Lớp 9A3

Giải Nhất kỳ thi Tin học trẻ cấp tỉnh

Nguyễn Minh Liêm- Lớp 9A2

Giải Nhì kỳ thi Tin học trẻ cấp Tỉnh

Đỗ Đức Linh - Lớp 9A3

Giải Nhì kỳ thi chọn HSG cấp tỉnh môn Toán


Kết quả thi đua các lớp

KẾT QUẢ THI ĐUA CÁC LỚP
NĂM HỌC 2018 - 2019
TUẦN 16
Lớp Điểm Xếp thứ
6A1 128,285 4
6A2 128,61 2
6A3 123,95 11
7A1 127,36 7
7A2 125,85 8
7A3 128,425 3
8A1 119,925 12
8A2 128,7 1
8A3 128,275 6
9A1 125,1 9
 9A2 124,31 10
9A3 128,28 5

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 6


Hôm nayHôm nay : 238

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1672948

Ban biên tập

Chịu trách nhiệm nội dung:
      Nguyễn Thị Hồng
Quản trị:
      Hoàng Hải Dương
Thành viên:
      Nguyễn Thị Hà
      Nguyễn Thị Thu Hà
      Ngô Thị Hằng
      Đàm Thị Hải Âu
      Vũ Thị Ngọc Lai
      Đào Thị Thùy Linh
      Đỗ Thị Hồng Thắm
      Hoàng Thị Hạnh


Tin Tức » Diễn đàn học tập »

Đổi mới trong cách ra đề Tập Làm văn- Một bài văn thú vị

Thứ bảy - 01/11/2014 21:38 | Đã xem: 5473
Đổi mới dạy Làm văn trước hết bắt đầu từ việc nuôi dưỡng cái “tôi” của các em, cái nguồn năng động non tơ sẽ sinh ra bao suối ý. Phải tập cho HS có được sự hoạt bát, tư duy năng động, dám nghĩ, dám nêu vấn đề, biết lật lại vấn đề, dạy cho học sinh biết quan sát, biết xem xét từ nhiều góc độ.
Đổi mới trong cách ra đề Tập Làm văn- Một bài văn thú vị

Đổi mới trong cách ra đề Tập Làm văn- Một bài văn thú vị

Đánh giá kết quả học tập là khâu quan trọng trong quá trình giáo dục, với mục tiêu là tạo sự chuyển biến mạnh theo hướng phát triển trí thông minh, sáng tạo của HS. Bên cạnh việc soạn những đề trắc nghiệm có giá trị, chúng ta hãy mạnh dạn ra đề văn dạng mở trong phần tự luận cho HS. Bởi đổi mới dạy Làm văn trước hết bắt đầu từ việc nuôi dưỡng cái “tôi” của các em, cái nguồn năng động non tơ sẽ sinh ra bao suối ý. Phải tập cho HS có được sự hoạt bát, tư duy năng động, dám nghĩ, dám nêu vấn đề, biết lật lại vấn đề, dạy cho học sinh biết quan sát, biết xem xét từ nhiều góc độ. Kiểu đề mở giúp các em biết liên tưởng, tượng tượng hơn, đầu óc các em được xới lên, sôi động hơn, chống được sự trì trệ, nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho học sinh bộc lộ những suy nghĩ, tình cảm riêng của mình, khắc phục tình trạng học vẹt, học tủ và sao chép tài liệu. Đề văn mở tạo cho sự suy nghĩ nhiều chiều của học sinh.
Đề bài: Truyền thuyết “An Dương Vương, Mỵ Châu- Trọng Thủy” kết thúc bằng hình ảnh “Vua cầm sừng tê giác bảy tấc, Rùa Vàng rẽ nước dẫn vua đi xuống biển”(SGK Ngữ văn 10, tr.42). Em hãy tưởng tượng và kể tiếp câu chuyện gặp gỡ giữa Rùa Vàng và An Dương Vương dưới thủy cung.
Kết quả thu được từ cách ra đề này hiệu quả hơn so với những đề tự luận thông thường. Các em đã phát huy sự sáng tạo của mình khi làm bài( thời gian làm bài này khoảng 60 phút), mặc dù bài viết của các em có thể còn số nhược điểm như cách giải quyết vấn đề chưa thật thấu đáo,tính cách nhân vật chưa thật nhất quán với truyền thuyết …nhưng theo tôi bài viết của các em có được sự tiến bộ rõ rệt, phần nào thể hiện được mục tiêu, yêu cầu của giáo dục. Tôi xin trích dẫn nguyên văn một số bài làm của học sinh lớp 10 A3 trong bài kiểm tra học kỳ vừa qua:
                                                                                 Bài làm :
….Xuống đến thủy cung, An Dương Vương còn chưa hết bàng hoàng trước những gì vừa xảy ra.
Người ngồi sụp xuống trước bộ bàn ghế bằng đá, đầu hơi cúi, khuôn mặt lộ rõ sự kinh ngạc, không thốt nên lời. Rùa Vàng lúc ấy hóa thành một ông lão, tóc dài và bạc trắng, khuôn mặt hồng hào, ngồi đối diện với vua. Ngay cả điều đó cũng không thể thu hút dù chỉ một cái nhìn từ An Dương Vương. Một lúc sau, khi đã bình tĩnh lại, An Dương Vương mới ngẩng đầu lên và thấy rằng xung quanh mình là một ngôi đền xây bằng đá, xung quanh là rất nhiều loài tôm, cá đủ màu sắc, bơi lội tung tăng. Bấy giờ Rùa Vàng mới bắt đầu kể lại mọi chuyện cho vua nghe:
-“Người vẫn chưa hiểu tất cả những gì vừa xảy ra phải không? Ngươi đã quá chủ quan, từ khi Triệu Đà đến cầu hôn. Đó là một âm mưu chiếm đoạt nỏ thần mà ta đã giúp ngươi làm ra. Trọng Thủy đã lừa gạt Mỵ Châu, lợi dụng con gái ngươi để tìm hiểu về nỏ thần. Cái hôm mà Trọng Thủy lấy cớ về thăm cha, thực chất là hắn đã lừa Mỵ Châu cho xem nỏ thần rồi đánh tráo đem về cho cha. Chính vì vậy mà ngươi đã bị thất bại khi Triệu Đà cho quân đến đánh.”
An Dương Vương thực sự bị bất ngờ:
-“Trời ơi! Vậy ra đó là một âm mưu đã được sắp đặt từ trước hay sao? Ta … ..ta….thật sự đã quá chủ quan. Ta không thể ngờ…Nhưng ta vẫn băn khoăn tại sao khi đã cùng con gái phi ngựa chạy thực xa, ta vẫn bị đuổi theo, và người còn nói, con ta chính là giặc, khiến ta phải nhắm mắt tuốt gươm…. ”
-“Trọng Thủy đuổi theo được ngươi là do Mỵ Châu đã nghe theo lời hắn, dứt lông ngỗng trên áo để đánh dấu đường cho Trọng Thủy. Cô ta đã quá ngu muội, ngay khi mất nước mà vẫn không chút nghi ngờ, đến nỗi nguy kịch rồi mà vẫn thể non hẹn biển…. Như vậy chẳng phải giặc thì là gì.”
An Dương Vương lặng đi, một lát sau mới lên tiếng:
-“Giờ đây, nước mất, nhà tan, ta chẳng còn gì nữa. Sao người không để ta chết luôn đi, còn giữ lại cái mạng già này làm chi nữa. Thành mất cũng chỉ vì ta sơ ý, giặc đến chân thành mà ta vần ngồi chơi cờ, sao ngươi lại còn đến cứu ta?”
Nhìn thấy nhà vua rơi nước mắt, Rùa Vàng động lòng nói:
-“Thôi, sự thể đã rồi, từ nay ngươi ở lại đây cùng ta, cố gắng tĩnh tâm và thăm thú cảnh đẹp chốn thủy cung, chờ khi có cơ hội sẽ cùng nhau đoạt lại nước Âu Lạc đã mất.”
An Dương Vương cũng đã nguôi ngoai, nhưng vẫn không thể quên những gì vừa xảy ra. Người đã nhận ra lỗi lầm của mình, qua đó rút ra bài học giữ nước để lại cho muôn đời, bài học trong đó chứa bao sự cay đắng: Không được chủ quan, luôn nêu cao cảnh giác với kẻ thù.
-Đậu Ngọc Văn-

Bài số 2: Nghe trên bờ có một bi kịch oan ức, tôi đã nổi lên mặt nước, chứng kiến mọi sự tình trên bờ, sau khi Rùa Vàng rẽ nước cho An Dương Vương xuống biển. Về tới thủy cung, An Dương Vương đã dập đầu ngay xuống đất xin Rùa Vàng ban cho cái chết để tạ tội với thần dân của mình, nhưng không được Rùa Vàng chấp nhận.

Ngày hôm sau, An Dương Vương vẫn dập đầu trong diện, không chịu đứng lên, chỉ mong Rùa Vàng ban cho được chết. Rùa Vàng đang lúc tức giận,không chịu gặp An Dương Vương. An Dương Vương đứng dậy tuốt gươm từ một anh cận vệ, giơ lên cao và nói rằng: “Nếu thần không cho chết, tôi cũng phải chết, nhưng xin người hãy tin rằng tôi luôn làm tất cả những gì có thể để chăm sóc muôn dân bá tánh của mình thoát khỏi sự bóc lột, đàn áp của kẻ thù xâm lược”. Nói hết câu, An Dương Vương đặt gươm kề cạnh cổ để tự sát. Bỗng Rùa Vàng quát to: “Nếu ngươi có chết cũng không làm thay đổi được sự việc trớ trêu này. Ngươi cứ nghĩ ta sẽ ban cho ngươi cái chết một cách dễ dàng hay sao?”. Dứt lời Rùa Vàng lại gần An Dương Vương và bảo ngài bỏ gươm xuống. Nhưng An Dương Vương đã bỏ qua lời nói của Rùa Vàng, và nói với rùa Vàng rằng: “Tôi biết mình chết đi cùng không làm thay đổi đựợc gì nhưng nếu sống trong cảnh vò xé tâm can khi nhìn thấy bá tánh bị đói rét, bị đàn áp bởi bọn xâm lược thì sống cũng như chết và ngay chính tay tôi đã kết liễu cuộc đời đứa con gái mà tôi yêu thương nhất vì sự lơ là của chính tôi. Nó không có tội gì chỉ vì nó yêu chồng quá nên mới mê muội…”. Nghe nói vậy Rùa Vàng giận lôi đình, cho người lôi An Dương Vương ra ngoài thủy cung, không quan tâm nữa.
Khi ra ngoài thủy cung, An Dương Vương bị thần bạch tuộc quấn lấy, đem vào trong hang và mắng xối xả: “Ngươi chưa hẳn là kẻ yêu thương bá tánh của mình, những biểu hiện này của ngươi không xứng đáng với lòng tin của Rùa Vàng đối với ngươi, ngươi muốn chết ư? Ngươi không nghĩ tới lòng tin của rùa Vàng đối với ngươi, lòng tin của bá tánh đối với ngươi. Ngươi phải hiểu chứ? Chính sự lỡ lầm của ngươi nên ngươi buộc phải sống để giúp đỡ bá tánh và con dân của ngươi”. Lúc này, An Dương Vương rất hỗn loạn, không biết nói gì. Ông cầu xin thần Bạch tuộc cho ông biết ông phải làm gì, nhưng rồi An Dương Vương vẫn đắn đo, ông nhốt mình trong hang tối bốn mươi chín ngày để suy nghĩ về việc làm của mình.
Sau bốn mươi chín ngày, An Dương Vương đã hoàn toàn đổi khác so với lúc xuống thủy cung. Một gương mặt hồng hào, không còn tuyệt vọng, đau khổ như trước nữa. Ông bước vào cảm tạ thần Bạch tuộc và cầu xin sự tha thứ của Rùa vàng. Ông xin rùa Vàng được làm lính trị thủy. Từ đó ông đã giúp dân cho nước lên khi mùa hạn tới, nước rút khi mùa lũ về. Từ đó, An Dương Vương được lưu truyền.


Tác giả bài viết: Người đăng bài: Sắc mùa Đông

Nguồn tin: Hocmai.com

Tổng số điểm của bài viết là: 32 trong 7 đánh giá
Click để đánh giá bài viết